Một Giọt Đàn Bà - Nguyễn Ngọc Thạch

Một giọt đàn bà, em chơi vơi.
Một giọt đời rơi, nghe buông lơi.
Từng đêm vỗ giấc sao vô thường
Người đi một bước chân hoang đường.
  Một nửa đời thôi, quen đơn côi…
Ký ức về chị trong Ân, chỉ còn rơi lại những cung đàn buồn đau đáu. 
Góc phòng đó, chị co người, tóc xõa hoang dại, ánh mắt xa vợi màu đêm. Chị hòa với mảng tường loang lỗ làm một thể đau buồn, khó gọi tên. Ly vang óng ánh màu tím thẫm như máu ai rơi lại. Chưa đầy ba mươi, chị hai tám đàn bà. Hai tám nhìn đời ngông nghênh, bất chấp suy nghĩ về mình có khi gàn dỡ, bệnh hoạn. Chị chỉ cần được bên Ân yên bình là đủ.
***
Bảy tuổi, Ân gặp chị, năm đó lên mười, trong căn nhà lớn tên Vườn thiên sứ, nơi tập trung những thiên thần bị bỏ rơi. Bậc sinh thành dạt chúng ra bên lề cuộc sống. Những thiên thần cúi gầm mặt, ít khóc, ít cười, chơi đùa với những món đồ nhiều màu sắc như một thói quen nhàm chán được lập trình sẵn. Chuẩn xác, nhưng vô vị. 
Ân là một thiên sứ, chị cũng là một thiên sứ, nhưng không giống nhau. 
Khi Ân yếu đuối ngồi thu lu khóc tức tưởi vì bị những đứa lớn hơn giành đồ chơi, chị như con thú hoang xông vào cắn xé hòng lấy lại chút công bằng ở nơi đầy thiên thần. Lúc cả đám bị người trông trẻ dạt ra, chị đi về phía Ân, quăng lại món đồ chơi xanh đỏ với hai chữ cụt lũn, “nín đi.” rồi từ đó, đời Ân gắn kết cùng đời chị.
***
Ngày mười tám,  Ân cuộn người trong tay chị giữa căn phòng trọ chín mét vuông, hơi nóng phả hong nồng mùi đàn bà mới nở, tươi nguyên. Chị vừa đi làm, thiết kế cho một công ty nước ngoài, lương khá nên ra ngoài mướn phòng ở, kéo Ân, năm đó vừa vào đại học, về ở chung cho có bạn.
Căn phòng nhỏ tí hin, ngập bảng vẽ, cọ, màu nước, tường loang lỗ những vệt màu kéo dài. Mỗi lần không tìm ra ý tưởng, chị thường ném cả lọ màu đi, nhìn nó va vào tường, như thể bức tường đang khóc hay chảy máu xanh lè xanh lét. 
Ân thích những đêm chị tắt đèn, đốt nến, ngồi ôm ghi-ta hát cho Ân nghe. Mùi oải hương từ cây nến thơm dặt dìu trong ánh đèn vàng. Giọng chị khắc khoải, âm trầm, những bài chị hát đều là tự viết, về đời, về tình, về đàn bà và về nỗi đau. 
Nỗi buồn trong em hóa nắng hạ.
Đến bên đời tôi, sưởi ấm chút tình đau,
Em tôi ơi, mảng đời nào rơi vỡ.
Vai tôi ơi, gầy vững gánh đời em.
***
Lúc Ân ấp úng, có người yêu em, chị im lặng, rít xong điếu thuốc mới trả lời. Ân lớn rồi, đẹp mong manh, có người yêu đâu lạ, nhưng bữa nào phải dắt về chị coi sao, bây giờ đàn ông không phải thằng nào cũng tốt.
Ân dạ, nói để một thời gian nữa, chứ chị dữ quá mắc công người ta sợ. Câu chuyện bị cắt ngang bởi tiếng điện thoại, Ân bắt máy, ra ban công nghe, cánh cửa phòng khép hờ, đủ để gió thổi tóc Ân bay bay, rồi thốc vào phòng, nóng rát trên da chị.
Đêm, chị uống vang, ôm đàn hát.
Một giọt đàn bà tôi đơn côi.
Em đi qua, mùa hoa rơi lại.
Có đóa nào sầu úa dưới chân đời.
Tình rơi… là tình rơi…
Ân chợt hỏi, giọt đàn bà của chị đâu rồi? Cung đàn dừng, cảm giác chơ vơ, im lặng nén chặt cả phòng hẹp. Còn nửa giọt thôi, nửa giọt rơi lại bên đời rồi Ân.
***
Chị nhìn cậu trai không rời mắt. Đàn ông râu quai nón, đểu lắm nha Ân. Cậu trai cười bối rối, Ân bật cười hồn nhiên, Anh có đểu thiệt không? 
Chị uống cạn ly buổi café ra mắt. Cậu trai cao ráo, đẹp như người mẫu nhưng nhìn nhàm chán, như mấy con ma-nơ-canh để trưng quần áo. Nhà cậu trai kinh doanh, học xong thì về phụ gia đình, ít va chạm với đời, cũng chưa từng chịu khổ. Lúc mới ngồi xuống, chị cúi người, đưa tay bắt, thấy đàn ông gì mà tay không có được cái nốt sần, làm sao vững đủ để giữ đời cho đàn bà. Lúc Ân đi vào rửa tay, chị nhìn cậu trai, nói rõ từng chữ một, đời tôi có mỗi mình nó, nó cũng chỉ mỗi mình tôi, nên cậu đừng nghĩ đến chuyện làm nó tổn thương…
Cậu trai gật đầu, dạ chắc nịch, để rồi đâu hai tháng, Ân ôm chị, khóc như mưa rào. Chị vuốt tóc Ân, vỗ về, tình đầu mà, khóc một chút rồi xong, không chết được đâu mà sợ. Ân không chết thật, chỉ buồn, nỗi buồn ngân ngấn lên mắt đâu cũng mấy tháng mới nguôi nguây. Lúc chuyện như đã phai, chị hỏi, có gì với nó chưa, Ân lắc đầu, chị thở hắt ra, rồi lại hút thuốc, lại đàn.

***
- Sao chị không yêu?
- Đàn ông chả đáng tin, yêu làm chi.
- Nhưng chị đâu một đời cô đơn được.
- Cô đơn không chết đâu mà lo.
- Không chết, nhưng sống mà cũng như chết thì sống làm chi.
Chị chau mắt nhìn Ân, hôm nay triết lý dữ! Ân cười buồn, ai cũng phải lớn mà chị. 
Ân lớn, rồi sẽ đến một ngày Ân phải đi tìm cho mình hạnh phúc, để lại chị bơ vơ, loay hoay với rượu, thuốc, những bảng màu xám, cung đàn vỡ đôi và đời đơn độc. Ân lớn, là lúc Ân tự tìm hiểu đàn ông chứ không cần chị nhìn giùm, không cần chị bắt tay để biết tay hắn có đủ vững để giữ đời đàn bà của Ân hay không. Ân lớn, và Ân chọn Thụy.
Thụy làm cùng công ty, vị trí cao ngút ngưỡng, hội đủ ba yếu tố để đàn bà say đắm, đẹp – giàu – giỏi. Nhưng Ân không thích Thụy. Ngày đầu được giới thiệu, ấn tượng về bọn đàn ông đẹp đểu hằn sâu tâm trí, Ân nhìn Thụy hờ hững như một kẻ bên lề cuộc sống. Thụy sĩ diện, kiểu sĩ diện hảo của bọn đàn ông quen được đàn bà ngưỡng mộ, giờ lạc đâu ra con nhỏ nhìn mình nửa mắt, tức không chịu được. Thụy lân la làm quen, chinh phục, để rồi nhận ra ở Ân có quá nhiều thứ để mình phải yêu thương. Ân cũng kịp nhận ra, đàn ông đẹp, nhiều thằng không đểu. Vậy là yêu, thế thôi.
Lúc Ân đưa hình Thụy trong điện thoại cho coi, chị im lặng, ngó một lúc, giọng chẳng cảm xúc.
- Đẹp nó đểu, Ân quên chắc.
- Đâu phải ai cũng như ai.
- Ừ, lúc yêu thì vậy, lỡ có chuyện gì, đừng khóc.
- Chị muốn gặp Thụy không?
Chị chau mày, gạt tàn thuốc, với tay lấy ly vang.
- Gặp, nhưng lần này phải tại đây.
Đèn khuya hắt thêm mảng vàng úa vào bức tường loang lỗ, như đời chị, gần giống đời Ân.
***
Chị khui rượu, rót lưng chừng ba ly, đưa một ly cho Thụy, rồi hất hàm, giơ ra gói thuốc.
- Thụy không hút thuốc.
- Đàn ông gì kỳ vậy.
- Đàn ông cũng biết suy nghĩ mà.
- Ý Thụy chê tôi không biết suy nghĩ?
- Chị có quyền sống và làm những gì mình thích. Đời chị, chị có thể kéo nó ngắn lại bấy nhiêu cũng được.
- Bọn ăn học, nói chuyện nhẹ mà đau, tôi thích Thụy.
Chị mỉm cười, hai ly vang cụng nhau đánh keng, Ân đứng dậy, mở cánh cửa ban công đón gió. Khói thuốc lãng đãng vây quanh cả ba linh hồn đơn độc. Ngọn lửa gần lụi tàn của cây nến lung lay theo gió, họa gương mặt chị thành những đường mờ ảo, lung linh. Ân thấy chị đẹp, Thụy thấy chị đàn bà. Chỉ mình chị thấy chị trơ trọi. Chị ôm đàn, ngón tay thuôn lướt trên dây mong manh, chới với như đời ai gần ngã quỵ.
Tan chảy vào nhau, 
Những giọt tình đau.
Thương những người đến sau.
Nước mắt chưa kịp lau.
Đã vội vã rời mau…
***
Trước đám cưới ba tháng, đêm nóng hâm hấp, Ân về muộn, im lặng ngồi xuống, không  nói không rằng cầm chai rượu của chị nốc ừng ực, rồi mở bao, lấy thuốc chăm lửa, hít một hơi dài, ho sặc sụa. Chị nhìn, giựt điếu thuốc khỏi tay Ân, ôm ghị vào lòng, giọng thỏ thẻ, còn chị đây mà Ân!
Ân khóc, nước mắt mười mấy năm để dành giờ như xài hết trong một lần, dữ dội hơn cả lần chia tay cậu trai đẹp tình đầu. Chị không hỏi lý do, chỉ đơn thuần cho Ân mượn vai đàn bà gầy gò để gục vào một lúc. Hai mấy năm trời, chưa bao giờ vai chị bận để không làm điểm tựa cho đời Ân, giờ cũng vậy. Trong tiếng thổn thức, Ân chỉ nói được mấy chữ, giọng quện cơn đau, em không làm đàn bà được, không sinh con cho Thụy được.
Chiều nay, Ân mới đi khám sức khỏe cùng Thụy. Chiều nay, Ân còn vui cười hân hoan. Giờ Ân đau. Chị ôm Ân chặt hơn, rúc gương mặt vào bên cổ trắng muốt, xanh xao hằn vài đường gân máu đỏ, hít một hơi dài mùi con gái nồng cay. Ngoài kia gió mưa vẫn tơi bời vỗ đời qua giấc buồn cô đơn.
***
- Thụy hứa gì, giờ đối xử với Ân như vậy?
Chị câng mặt, vai gầy không run. Từ năm mười tuổi, đã tự nhủ vai phải vững vàng để còn gánh cả khoảng đời bơ vơ đằng trước. Năm hai lăm, vai phải vững để che chở Ân. Giờ hai tám, vai càng vững để Ân bấu víu qua cơn đau này.
- Thụy vẫn giữ đúng lời hứa của mình, sẽ cưới Ân, chị đừng lo.
- Cưới để làm gì, để dằn vặt đời Ân bằng nỗi đau không tròn trách nhiệm à?
- Ân có quyền được thương yêu, vì Ân xứng đáng. Y học bây giờ tiến bộ, đâu có gì mãi mãi là không thể. Chị tin Thụy đi, cho Thụy được chứng minh đàn ông đẹp, không phải ai cũng đểu.
Chị nhìn mắt Thụy, thấy bừng bừng kiên định. Giờ chỉ còn phần Ân, giam mình trong phòng đã hai ngày nay, chẳng biết làm sao thuyết phục.
***
Đám cưới diễn ra như dự tính, chuyện của Ân, Thụy giấu gia đình, sau đám cưới sẽ bắt đầu hỏi thăm cách chữa trị. Đám cưới Ân, chị lo như thể đám cưới mình. Từng cành hoa để trên sảnh tiệc cũng tự tay cắm, dòng chữ nghiên nghiên, liêu xiêu trên thiệp cũng tự tay viết, cả bức tranh lớn, họa lại hình ảnh hai vợ chồng làm hình cưới, cũng tự tay vẽ.
Nhìn Ân trong áo trắng cô dâu, mắt vương sầu, lòng chị băn khoăn, nhưng, đã quyết đặt niềm tin vào Thụy, chị chỉ biết hi vọng mình lần này không sai. Vai Thụy đủ vững, để nửa đời còn lại, Ân dựa vào tìm giấc bình yên.
Ân nài nỉ chị lên hát tặng một bài, chị lắc đầu, nhạc chị buồn lắm. Thụy nhìn chị mỉm cười, chị tặng Ân đi, để Ân vui. 
Chị ngồi giữa sân khấu, ôm ghi-ta, tóc buông xõa, đưa tay vuốt lại nếp váy đen, cất giọng trầm đục.
Em về với người, áo trắng tinh tươm.
Ta về với đời, khoác áo đêm đen,
Gió hát lưng chừng, ngoài kia, gió hát lưng chừng.
Nắng tắt bên đời, đời ơi, nắng tắt bên đời tôi…
Cuối tiệc, trước lúc chia tay, chị đưa Ân món quà nhỏ, dặn về hãy mở ra, rồi chị mỉm cười, bắt tay Thụy, đàn ông tay vững chải như vầy, mới giữ được đời đàn bà trong đó, Thụy ha!
Đêm tân hôn, Ân mở món quà chị tặng, là bước tranh tự tay vẽ. Ân trong đó, khỏa thân đứng nhìn trăng, từng đường nét cơ thể trắng ngần được chị họa kỹ càng, chân thật. Ân trong đó, đàn bà đến mê đắm lòng người, anh, chắc không thương Ân bằng chị đâu. Thụy nhìn tranh, ôm Ân trầm ngâm. Anh ghen? Ân cười, dụi mặt vào ngực Thụy, không, là anh ngưỡng mộ chị. 
***
Tuần trăng mật của Thụy và Ân không trải qua ở nơi thơ mộng, đẹp đẽ. Không có núi, rừng, biển, chỉ có những căn phòng trắng, băng ca, mùi cồn y tế ngập ngụa cả không gian. Thụy nhiều lần kêu để từ từ cũng được, hai vợ chồng trẻ cũng chưa tính đến chuyện sinh con, Ân lắc đầu, sớm có kết quả để yên tâm làm vợ.
Ngày đó mưa, khoảng trời ngăn cách bởi tấm kính ngoài kia nhòe nhoẹt nước. Thụy, Ân và chị trong này, cũng nhạt nhòa nỗi buồn đau. Không hẳn Ân vô sinh, chỉ là khó đậu thai do niêm mạc âm đạo có vấn đề. Chị nhìn mưa một lúc, nói chắc nịch, không nhìn hai vợ chồng.
- Để chị làm mẹ của con Ân.
Thụy và Ân nhìn chị, ngạc nhiên.
- Thụy làm tình với tôi nhé.
- Không được! – Thụy gằn giọng.
- Sao không, hay chê tôi?
Thụy im lặng, không gian đè chặt nỗi đau đang ngồn ngộn trong Ân, mắt ăn ngân ngấn, chị thấy, cười phá lên, giọng tỉnh rụi.
- Nói chơi! Chứ… để chị mang thai giùm hai đứa. 
- Được… được không chị? ¬– Ân run giọng.
- Được làm mẹ mà không cần lấy chồng, lời chán… huống hồ chi, đó lại là con của Ân. Chỉ có điều, 9 tháng nhịn rượu, nhịn thuốc, chắc hơi buồn.
Chị cười điềm nhiên, như thể điều mình vừa nói nhẹ như một ánh đèn cầy lung lay trước gió.
***
Ân siết chặt tay Thụy, những kẽ ngón tay đan khít, hồi hộp và chờ đợi. Cửa phòng sanh bật mở rồi lại đập ngược vào nhau, chơi vơi, cô y tá hối hả bước ra, khuất dạng sau dãy hành lang trắng toát, lành lạnh. 
Ân siết tay Thụy chặt hơn, ướt đẫm mồ hôi dù điều hòa đang phả hơi lạnh tăm tắp trên đầu. Không sao đâu, em đừng sợ. Thụy cố trấn an dù lòng cũng bộn bề. Dăm bảy phút trôi qua, một vị bác sĩ khác hối hả đi vào phòng sanh. Thụy hết kiên nhẫn, đứng dậy hỏi chỉ nhận được câu trả lời chẳng về đâu, có chút bất ổn, chị nhà khó sanh.
Thụy thả người rơi xuống nỗi lo vời vợi. Hành lang trắng im lặng rợn người. Thứ mùi vô trùng của bệnh viện xồng xộc vào khứu giác làm Ân khó chịu, em ăn gì không, anh đi mua. Ân lắc đầu, ngóng cổ hướng vào căn phòng bên trong.
Oa, oa, oa… có tiếng con nít khóc vọng ra từ căn phòng cửa chập. Thụy và Ân cùng đứng dậy, nhìn vào trong một lượt, con mình đó Thụy, con mình khóc kìa Thụy. Thụy gật đầu, dợm bước vào phòng sanh nhưng bác sĩ đã vội đi ra, giữ lại nói chuyện. Ân để Thụy ở đó, ào chạy vào gặp chị, thấy mặt chị bơ phờ, mắt nhắm ghiền, nỗi đau hằn qua từng sợi tóc mướt mồ hôi. Đứa nhỏ trên tay cô y tá đang quẫy đạp, khóc loe ngoe.
Ân nhìn con, mỉm cười mà nước mắt hai dòng, tay ân nắm tay chị, chị, con ra đời rồi kìa chị, con của mình kìa chị. Chị dong mắt nhìn con, nhìn Ân, rồi cười, nét mệt còn vương, méo xệch. Ân hỏi y tá, chị tôi có sao không. Cô y tá nửa gật, nửa lắc, mặt bối rối, cũng là lúc Thụy đi từ ngoài vào, lại gần, ôm lấy Ân từ đằng sau, nói nhỏ mấy chữ, chị bị băng huyết, chắc…
Ân nghe tới đó, đã vội quỳ xuống, ôm chầm lấy chị, chị, chị đừng bỏ Ân, chị không sao đâu chị. Chị vẫn mỉm cười, điềm nhiên khi Ân bảy tuổi, khi Ân mười tám, hay khi Ân mặc áo cô dâu nắm tay Thụy bước lên lễ đài. Chị quay qua nhìn Thụy, bàn tay còn lại siết chặt tay Thụy, những ngón tay lạnh băng. Có Thụy, Thụy sẽ lo cho Ân… 
Chị gật gật đầu, hai mí mắt mệt mỏi gần ba mươi năm cũng có lần khép bình thãn, từ ngực chị, một giọt đàn bà trắng nhẹ rơi, tan vào đời Ân, đời Thụy, cả đứa bé còn chòi đạp đằng kia.
Giọt đàn bà nào, em rơi.
Giọt đàn bà nào cho tôi
Giọt kia vỗ giấc em nằm.
Giọt tan vào chốn thăng trầm
Tan luôn một kiếp, đàn bà ơi…

Comments

Sách Tiêu Biểu