Tùy Duyên - Lưng Chừng Cô Đơn [Nguyễn Ngọc Thạch]

“Cuộc đời là những lời chào gặp mặt và tạm biệt, cho đến khi chúng ta có duyên để gặp lại nhau lần nữa”.
Chị đồng nghiệp cùng công ty quyết định nghỉ làm sau mười lăm năm gắn bó để đi tìm cho mình một con đường mới.
Trong thư chia tay, chị viết: “Cuộc đời là những lời chào gặp mặt và tạm biệt, cho đến khi chúng ta có duyên để gặp lại nhau lần nữa”.
Cũng trong ngày hôm đó, trên facebook có rất nhiều bạn bè chia sẻ dòng trạng thái để tiễn đưa một người không quen về cõi vĩnh hằng. Vào facebook người đã khuất, thấy tấm ảnh bạn vẫn đang mỉm cười, và sẽ mãi mãi mỉm cười như vậy với bất kỳ ai ghé qua.
Trong những câu chia buồn, một bạn viết: “Em còn nhớ lần chia tay trước, anh hẹn lần sau sẽ dẫn em đi ăn ở một quán ngon lắm... Giờ đến khi nào mới có duyên để được ăn cùng nhau?”.
Ừ, thì đã chẳng còn duyên để nhìn thấy nhau lần nữa trong đời.
Tính duy tâm, tin rằng cuộc đời này vốn dĩ mọi thứ đều tùy duyên. Khi duyên đã tận, người ta sẽ phải lìa xa nhau, dù là cưỡng cầu giữ lại cũng không thể toại nguyện. Cùng lắm, chỉ là giữ được nỗi đau trong nhau.
Cũng có đôi lần dừng chân giữa đời tấp nập, tự hỏi duyên mình đang nơi nao?
Nhớ có người bảo “Duyên do trời định, phận do người tạo”. Thực ra, số phận chỉ sắp xếp để người ta được nhìn thấy nhau, được gặp nhau trong một hoàn cảnh nhất định, đó là duyên. Nhưng để có thể tiếp tục đi cùng nhau ở đoạn đường phía trước hay không, đó là phận mà con người phải tự tạo ra, giữ lấy.
Tình cảm của con người, cũng là một loại duyên.
Có người gặp chỉ một lần, nhưng mất cả đời để quên. Có người gặp ngàn lần, cũng chẳng thể tìm ra một lần để nhớ.
Có lẽ tất cả những người xuất hiện trong đời mình, đều có một ý nghĩa nào đó; vấn đề là chúng ta có hiểu được ý nghĩa của việc gặp gỡ đó chưa. Không hẳn những người từng gặp đều đem tới niềm vui, có khi đó là nỗi buồn, có khi là nỗi đau, có khi là sự tiếc nuối cùng câu nói muôn thuở người ta hay thốt ra mỗi khi làm việc gì đó sai lầm: “Phải chi mình đã không... ” Nhưng dù là vui hay buồn, hạnh phúc hay nỗi đau, những thứ đó thường gom chung trong hai chữ trải nghiệm.
Cuộc đời một con người, thực chất là hàng loạt những trải nghiệm đan xen nhau. Tùy vào duyên, mỗi trải nghiệm lại được gắn liền với một hay nhiều con người cụ thể. Như ngày đầu tiên bạn đi học, trải nghiệm khi đó là sự hào hứng pha lẫn rụt rè nhút nhát của một đứa trẻ đang quen được nuông chiều trong vòng tay bảo vệ của gia đình, nay được đẩy vào một môi trường rộng hơn là trường học. Những con người được gắn với trải nghiệm đó là thầy cô, bạn bè.
Nhớ ngày nhỏ, năm lớp một, nhát đến nỗi không dám dơ tay xin cô giáo cho đi vệ sinh. Để rồi cuối ngày hôm đó cô phải gọi mẹ đem vào một cái quần khác cho thay. Trải nghiệm kiểu vậy, không đẹp đẽ gì, nhưng nó khiến người ta nhớ mãi vì gắn với một giai đoạn mà sau này, sẽ có lúc chúng ta muốn được sống lại, một lần thôi cũng được, nhưng trọn vẹn.
Có những trải nghiệm chúng ta có thể trải qua nhiều lần trong một đời người. Như là tình yêu. Cũng có những trải nghiệm cả cuộc đời chỉ có thể trải qua một lần duy nhất. Như là cái chết.
Khởi duyên tại trời, giữ duyên tại người.
Một cậu em vào nói chuyện cùng, cậu bảo đang thích một bạn kia trên facebook lắm, ngày nào cũng qua nhìn hình người ta, rồi im lặng, không dám like, không dám comment, sợ người ta biết. Với cậu, được biết người kia đang sống hạnh phúc đã là một niềm vui. Hỏi cậu có tính nói chuyện với người ta không, cậu ậm ừ, chần chừ: “Để một thời gian nữa đã”.
Cậu em cứ thế âm thầm theo dõi người ta, hơn một tháng thì đánh liều vào nói chuyện làm quen. Lúc nhận được tin trả lời, nó mừng rỡ khoe. Hai đứa nói chuyện được vài ngày, rồi lại thấy cậu mếu máo than vãn: “Người ta có người yêu rồi, chỉ mới quen được hai tuần thôi... Phải chi em nói sớm hơn...” Ừ thì cũng là cái chữ “phải chi” đó. Kết luận cho cả câu chuyện, nó buồn buồn “Chắc có duyên mà không nợ...”
Duyên thì cần phải có nợ, mới cho nhau được chút danh phận sao?
Trong những câu chuyện phiếm lúc buổi café, bạn hay cười buồn “Anh ấy rất tốt, nhưng lại đến không đúng lúc”. Hóa ra ngoài cái duyên được gặp gỡ, thời điểm nhìn thấy nhau cũng rất quan trọng.
Đúng người, đúng lúc, là một niềm hạnh phúc.
Đúng người, không đúng lúc, là hai nỗi cô đơn.
Rồi thì cuối buổi, giọng bạn nghe xa xăm lắm: “Chắc là duyên mình chưa tới kịp...”
Chỉ một chữ duyên, nghe có vẻ đơn giản, nhưng có khi cả đời cũng chẳng thể hiểu làm sao cho đúng. Thôi thì mọi việc, thành hay bại, được hay mất, vui hay buồn, nếu đã không thể tìm được lời giải đáp, thì cứ phó mặc cho bốn chữ “vạn sự tùy duyên”...
Tùy duyên mà tới, tùy tâm mà tính...

~ Nguyễn Ngọc Thạch ~


mini pc

Comments

Sách Tiêu Biểu