Sẽ Có Cách, Đừng Lo - Tuệ Nghi [ Chuyện Lão Khạng]
Người ta nói phụ nữ khi chia tay thường thiệt thòi hơn đàn ông. Nhưng theo những câu chuyện mà mình chứng kiến, đàn ông thường có xu hướng gục ngã lâu hơn phụ nữ.
Đàn bà con gái chia tay xong khóc lóc vật vã, mở nhạc buồn ngồi nghe, tới đoạn cao trào thì cảm nhạc khóc rú lên như chết đi sống lại. Sau giai đoạn đó thì mở tủ lạnh bê đồ ăn ra ngồi chén sạch sành sanh, tóc tai rũ rượi, môi son nhòe nhoẹt. Một thời gian sau thì lên sàn quẩy tưng bừng với bạn bè, cầm ly rượu gật gà gật gù ca thán chuyện "đàn ông thằng nào cũng như thằng nào, khác mỗi bản mặt"
Đấy là cái cách của chị em thất tình.
Còn về đàn ông, mặt bơ hơn bánh quy, ngày đi làm đêm về bè bạn nói cười bình thường, nhìn vào không thấy dấu hiệu của sự đau khổ nào.
Mình cũng có ông anh như thế, anh em chơi với nhau từ hồi mình còn là con nhóc. Mối tình đâu của lão là tiểu thơ con nhà. Còn lão dù tiền bạc không thua ai nhưng cứ mãi mang tiếng là 1 thằng con buôn. Cộng với cái bản mặt câng câng và vài cái hình xăm trên bắp tay. Mẹ cô tiểu thơ đuổi thẳng cánh cò bay ngay từ lần đầu lão đến nhà chào hỏi. Mà kể cũng buồn cười lắm! Chưa bao giờ thấy lão ăn mặc chỉnh tề, tự dưng bữa đó alo nhờ con em đi kiếm cho cái áo sơ mi trắng mặc với quần tay đen, mang giầy tây bóng loáng. Lão gãi đầu gãi tai bảo "Kệ, được vợ mà, mày đừng có cười anh nhá! Đám cưới còn phải mặc như này thêm lần nữa". Xong lão cười hềnh hệch, mắt lấp lánh niềm vui và hi vọng.
Chẳng biết được vợ như thế nào mà hơn tháng sau cô tiểu thơ đến từ biệt sang Mỹ du học. Thì ra mẹ cô sắp đặt như thế, để cô tạm xa anh đi, từ từ sẽ quên...
Lão chả nói gì, ngày cổ đi lão cũng không tiễn vì bận lên sàn quẩy thâu đêm. Bạn bè nhìn vào nghĩ chắc lão chóng quên thôi. Người lắm tiền như lão gái bâu thiếu gì!
Nửa năm sau đó tình cờ mình vào facebook "em của ngày hôm qua" thì thấy cổ up hình bạn trai mới, cũng có vẻ hạnh phúc và xứng đôi. Chàng trai mới nghe nói cũng là con nhà quyền thế chứ cũng "không phải dạng vừa đâu". Thôi, đành vậy! Cũng không muốn kể với ông anh vì sợ phải nhìn thấy "khuôn mặt đáng thương" của lão. Ai ngờ đâu lão còn táy máy vào xem trước mình. Trái tim thế là "nắng ấm xa dần".
Thêm mấy tháng nữa, lão lấy vợ, sinh con luôn. Tưởng vợ lão sẽ khổ với cái tật đi sớm về hôm của lão, ai ngờ đâu lão nâng niu vợ con khủng khiếp. Từ ngày lấy vợ không đi đêm đi hôm nữa, gái gú lảng vảng trêu tức chị vợ, lão ra mặt bật luôn. Các em sợ chạy mất không còn dám ngoa nghoe. Mình vừa vui cho lão mà cũng vừa nể.
Bẵng 1 thời gian dài, tầm vài năm, bữa đó lão alo cho mình trên xe mở đi mở lại bài It's not goodbye của Laura Pausini. Lão cứ lái xe lòng vòng từ đường này qua đường khác, mắt đỏ ngầu, ầng ậc.
Mình im lặng không hỏi, tính mình trước giờ vẫn vậy mà. Bạn bè buồn thì gọi ra, Mình không bao giờ hỏi han tới tấp. Chỉ im lặng ngồi cạnh, lúc nào sẵn sàng để chia sẻ thì họ sẽ tự nói.
Lòng vòng 3 tiếng đồng hồ lão bật chỉ 1 câu "Cổ mất rồi... tối qua... tai nạn..." Chỉ vậy thôi.
Mình cảm nhận được lão đau đến mức nào. Bao nhiêu năm tháng qua lão chưa từng bạc tình như người ta nói.
Rồi cuộc sống vẫn cứ tiếp tục trôi đi. Mưu sinh và cơm áo sẽ lại cuốn lấy lão. Trách nhiệm và tình yêu với vợ con vẫn phải hoàn thành. Nhưng có lẽ vết thương đó vẫn mãi nằm ở đó, nhức nhối mỗi khi nhớ về. Kể từ đó mình không bao giờ nhìn nhận cảm xúc của một người qua những biểu hiện bên ngoài. Khóc lóc vật vã khi chia tay chưa chắc sẽ mãi nhớ về nhau.
Tình yêu là 1 thứ không bao giờ có thể lý giải được!
Đàn bà con gái chia tay xong khóc lóc vật vã, mở nhạc buồn ngồi nghe, tới đoạn cao trào thì cảm nhạc khóc rú lên như chết đi sống lại. Sau giai đoạn đó thì mở tủ lạnh bê đồ ăn ra ngồi chén sạch sành sanh, tóc tai rũ rượi, môi son nhòe nhoẹt. Một thời gian sau thì lên sàn quẩy tưng bừng với bạn bè, cầm ly rượu gật gà gật gù ca thán chuyện "đàn ông thằng nào cũng như thằng nào, khác mỗi bản mặt"
Đấy là cái cách của chị em thất tình.
Còn về đàn ông, mặt bơ hơn bánh quy, ngày đi làm đêm về bè bạn nói cười bình thường, nhìn vào không thấy dấu hiệu của sự đau khổ nào.
Mình cũng có ông anh như thế, anh em chơi với nhau từ hồi mình còn là con nhóc. Mối tình đâu của lão là tiểu thơ con nhà. Còn lão dù tiền bạc không thua ai nhưng cứ mãi mang tiếng là 1 thằng con buôn. Cộng với cái bản mặt câng câng và vài cái hình xăm trên bắp tay. Mẹ cô tiểu thơ đuổi thẳng cánh cò bay ngay từ lần đầu lão đến nhà chào hỏi. Mà kể cũng buồn cười lắm! Chưa bao giờ thấy lão ăn mặc chỉnh tề, tự dưng bữa đó alo nhờ con em đi kiếm cho cái áo sơ mi trắng mặc với quần tay đen, mang giầy tây bóng loáng. Lão gãi đầu gãi tai bảo "Kệ, được vợ mà, mày đừng có cười anh nhá! Đám cưới còn phải mặc như này thêm lần nữa". Xong lão cười hềnh hệch, mắt lấp lánh niềm vui và hi vọng.
Chẳng biết được vợ như thế nào mà hơn tháng sau cô tiểu thơ đến từ biệt sang Mỹ du học. Thì ra mẹ cô sắp đặt như thế, để cô tạm xa anh đi, từ từ sẽ quên...
Lão chả nói gì, ngày cổ đi lão cũng không tiễn vì bận lên sàn quẩy thâu đêm. Bạn bè nhìn vào nghĩ chắc lão chóng quên thôi. Người lắm tiền như lão gái bâu thiếu gì!
Nửa năm sau đó tình cờ mình vào facebook "em của ngày hôm qua" thì thấy cổ up hình bạn trai mới, cũng có vẻ hạnh phúc và xứng đôi. Chàng trai mới nghe nói cũng là con nhà quyền thế chứ cũng "không phải dạng vừa đâu". Thôi, đành vậy! Cũng không muốn kể với ông anh vì sợ phải nhìn thấy "khuôn mặt đáng thương" của lão. Ai ngờ đâu lão còn táy máy vào xem trước mình. Trái tim thế là "nắng ấm xa dần".
Thêm mấy tháng nữa, lão lấy vợ, sinh con luôn. Tưởng vợ lão sẽ khổ với cái tật đi sớm về hôm của lão, ai ngờ đâu lão nâng niu vợ con khủng khiếp. Từ ngày lấy vợ không đi đêm đi hôm nữa, gái gú lảng vảng trêu tức chị vợ, lão ra mặt bật luôn. Các em sợ chạy mất không còn dám ngoa nghoe. Mình vừa vui cho lão mà cũng vừa nể.
Bẵng 1 thời gian dài, tầm vài năm, bữa đó lão alo cho mình trên xe mở đi mở lại bài It's not goodbye của Laura Pausini. Lão cứ lái xe lòng vòng từ đường này qua đường khác, mắt đỏ ngầu, ầng ậc.
Mình im lặng không hỏi, tính mình trước giờ vẫn vậy mà. Bạn bè buồn thì gọi ra, Mình không bao giờ hỏi han tới tấp. Chỉ im lặng ngồi cạnh, lúc nào sẵn sàng để chia sẻ thì họ sẽ tự nói.
Lòng vòng 3 tiếng đồng hồ lão bật chỉ 1 câu "Cổ mất rồi... tối qua... tai nạn..." Chỉ vậy thôi.
Mình cảm nhận được lão đau đến mức nào. Bao nhiêu năm tháng qua lão chưa từng bạc tình như người ta nói.
Rồi cuộc sống vẫn cứ tiếp tục trôi đi. Mưu sinh và cơm áo sẽ lại cuốn lấy lão. Trách nhiệm và tình yêu với vợ con vẫn phải hoàn thành. Nhưng có lẽ vết thương đó vẫn mãi nằm ở đó, nhức nhối mỗi khi nhớ về. Kể từ đó mình không bao giờ nhìn nhận cảm xúc của một người qua những biểu hiện bên ngoài. Khóc lóc vật vã khi chia tay chưa chắc sẽ mãi nhớ về nhau.
Tình yêu là 1 thứ không bao giờ có thể lý giải được!
Comments